Sáng nào anh em cũng mất gần mười phút đứng trước cái tủ chật cứng mà vẫn không chốt được mặc gì? Tôi kể cho anh em một sự thật hơi ngược đời sau 10 năm bán đồ cho đàn ông: tủ càng nhiều đồ, anh em càng rối, và càng mặc xấu.
Vì khi có quá nhiều thứ để chọn, anh em không chọn được gì cả. Đồ thì lẫn lộn, món hợp món không, cuối cùng lại vơ đại bộ quen thuộc. Trong khi thứ đàn ông bận rộn U40 thật sự cần không phải là nhiều — mà là đúng vài món, phối chéo được với nhau, mở tủ ra là ghép trong ba mươi giây.
Tôi gọi đó là tủ đồ nền tảng — dân trong nghề hay gọi là capsule. Chỉ chín món lõi, nhưng phối chéo lại ra hàng chục bộ, mặc đẹp quanh năm mà không cần tủ đồ phình to. Đầu tư đúng chín món này, anh em gần như xử lý xong chuyện ăn mặc mỗi ngày. Tôi đi qua từng món cho anh em.
Bốn món áo làm nền
Áo thun trắng trơn — món nền quyền lực nhất, phối được với mọi thứ. Thiếu gì thì thiếu, đừng thiếu cái này. Áo thun đen hoặc xám — bản tối màu, lịch hơn một chút, lại giấu dáng tốt cho anh nào ngại cái bụng. Hai cái áo thun trơn này là xương sống của mấy bộ mặc nhanh.
Lên một bậc chỉn chu là sơ mi trắng — món nâng cấp tức thì, đưa anh em từ dạo phố sang đi làm, gặp khách, đi sự kiện chỉ trong một lần thay áo. Và để đổi vị cho đỡ đơn điệu, thêm một chiếc sơ mi kẻ nhẹ hoặc xanh nhạt — trẻ trung hơn mà vẫn an toàn, hợp mấy buổi cà phê hay hẹn hò.
Ba món quần và lớp khoác
Jeans xanh form vừa là trụ cột — tôi hay gọi là vua của tủ đồ, vì nó đi được tới 80% hoàn cảnh trong đời anh em. Bên cạnh đó nên có một chiếc jeans đen hoặc quần kaki be — lịch sự hơn jeans xanh, dễ lên đồ "người lớn" khi cần trang trọng hơn chút.
Rồi đến hai lớp khoác đáng đồng tiền nhất. Áo khoác denim — cái áo khoác ngoài "thần thánh", mặc được ba mùa, khoác vào là bộ đồ có chiều sâu ngay. Và một chiếc sơ mi kaki hoặc overshirt — vừa làm áo mặc riêng, vừa làm lớp khoác nhẹ khoác ngoài áo thun, nam tính mà gọn gàng.
Hai đôi giày khép bộ
Đừng xem nhẹ giày — nó khép lại cả bộ đồ, và cũng là chỗ đàn ông hay làm hỏng nhất. Anh em chỉ cần đúng hai đôi: một đôi giày trắng và một đôi giày da nâu. Hai đôi này giải quyết gần như mọi bộ đồ trong tủ chín món — trắng cho mấy bộ trẻ trung năng động, da nâu cho mấy bộ lịch sự đi làm gặp đối tác.
Vì sao chín món là đủ
Anh em thử hình dung: áo thun trắng đi với jeans xanh và giày trắng là một bộ cà phê nhẹ nhàng. Cũng cái áo thun đó, khoác thêm áo khoác denim, đổi sang jeans đen là thành bộ dạo phố có chất. Sơ mi trắng với kaki be và giày da là đi làm. Sơ mi xanh nhạt với jeans xanh là đi hẹn hò. Cứ thế xoay vòng — chín món, mà ra mấy chục bộ khác nhau, không bộ nào giống bộ nào.
Đó là cái hay của tủ đồ nền tảng: nó không bắt anh em mua nhiều, nó bắt anh em mua đúng. Mỗi món đều phối được với phần lớn món còn lại, nên không có món nào bị "chết" trong tủ. Ngược lại, chỉ cần thiếu một trong chín món này, anh em sẽ thấy tủ mình cứ "hụt" một mảng, phối mãi không trọn bộ.
Lời khuyên của tôi cho anh em bận rộn: đừng cố sắm một lần cho đủ. Cứ soi tủ mình đang thiếu món nào trong chín món trên, rồi bổ sung dần cho đúng form, đúng chất. Cần tôi ngó qua tủ đồ giúp anh em thiếu gì, hay chọn món nào cho hợp dáng, cứ nhắn tôi hoặc ghé DENIMST — mấy món nền này bên tôi đều có sẵn, đúng form đàn ông Việt. Ở bài sau tôi sẽ chỉ anh em lấy đúng chín món này ghép thành từng bộ theo từng bối cảnh, để mở tủ ra là mặc, khỏi nghĩ.